Tháng Chạp Có Nắng – Tác giả Vũ Bạch Dương

Tạ Quốc Bảo

Updated on:

Tháng Chạp về rồi. Những ngày cuối năm trở nên ngắn và gấp gáp. Ba vào ra canh xem thời tiết, chỉ mong tháng Chạp có nắng.

Ảnh minh hoạ

Tháng Chạp có nắng, những giọt nắng cuối đông xuyên qua đám sương đùng đục rải sắc vàng lên bờ kênh, loang loang qua cánh đồng. Bên góc sân nhỏ, nắng hong khô những vệt rêu xanh bám tụ với bùn đất, từng mảng bong ra, khô quéo. Bầy chim sẻ sà xuống góc sân, ngó nghiêng đôi chút rồi nhảy nhót, ung dung xõa cánh phơi dưới nắng. Lũ sẻ chẳng biết lấy đâu ra năng lượng mà bay nhảy và ríu rít hoài như vậy. Rồi chợt nghĩ, khi lòng người có nắng từ bên trong, thì tự do và tự tại như lũ chim trời đấy thôi.

Tháng Chạp có nắng, nắng làm cho đám đất ngoài vườn xốp và tơi dần. Ba dùng cuốc lật từng lát đất. Màu nắng mùa đông nhàn nhạt tựa như sợi tóc nhuốm màu khói sương của ba, hằn lên bóng ba đổ dài trên nền đất. Đàn gà con đang chim chíp theo mẹ bới tìm côn trùng, trứng kiến trong từng thớ đất ấm. Tiếng gà mẹ khi thì lục cục dỗ dành, khi thì rối rít như thúc giục bầy con lúc gặp miếng mồi ngon. Những chú gà con tinh nghịch tranh giành mồi đuổi nhau chạy lòng vòng. Trên đám đất mới đó, ba gieo vạt cải xà lách, tần ô, ngò rí, thêm mấy hàng dưa leo. Chỉ cần có nắng, dăm ba hôm nữa, những hạt giống nẩy mầm rồi lên xanh mướt, để ngày Tết những đứa con phương xa quây quần về với bữa cơm có đĩa rau sạch tươi xanh.

Tháng Chạp có nắng, những mâm hành, mâm kiệu, cà-rốt được má chọn chái nhà nơi nắng rọi nhiều nhất để phơi. Màu tím của hành, màu trắng của kiệu, màu đỏ của cà-rốt hòa với những giọt nắng vàng làm sáng rực lên góc nhà, xua tan cái lạnh ngọt của những ngày cuối đông. Má cứ lăng xăng canh mấy mâm củ, lúc thì đuổi vài con ong con bướm ham mùi lạ đậu vào, lúc thì xê bên này một tẹo, xích qua bên kia một chút để hứng thêm chút nắng hiếm hoi. Chứ tháng Chạp nắng cứ như không nắng.

Chiều buông, sương dường như lấn áp màu nắng, buổi chiều càng trở nên bàng bạc. Chút nắng còn sót lại đổ dài trên hàng cây xanh. Ba cầm cây rựa có cán dài tỉa gọn những nhánh cây mọc um tùm ngoài ngõ. Má cầm chổi gom những vụn lá khô héo vun thành một đống và đốt. Đám khói dày và to dưới ánh nắng vàng cuối ngày chiếu vào như cầu vồng đủ màu sắc mờ mờ ảo ảo. Từng lọn khói thả lên trời cao vút. Tiếng chổi sột soạt hòa lẫn với tiếng nổ tí tách của cây lá, mùi khói lam chiều làm lao xao cả một góc nhà bình yên.

Chiều nay ngồi nhìn nắng phương Nam lấp lánh trên những bông lau dập dìu trước gió, tôi thấy lòng mình thật ấm. Thấy nụ cười của ba tôi, má tôi lấp lánh dưới nắng, trong veo như những giọt sương đọng trên ngọn cỏ trong buổi sớm mùa xuân đang đến thật gần.

VŨ BẠCH DƯƠNG

Nguồn: Báo Bạc Liêu

Viết một bình luận